Tư vấn ngay:
Tranh chấp lối đi chung là một tình huống thường gặp trong các quan hệ dân sự tại Việt Nam, đặc biệt giữa những hộ gia đình hoặc cá nhân có quyền sử dụng đất liền kề. Loại tranh chấp này không chỉ gây mâu thuẫn trong đời sống sinh hoạt hàng ngày mà còn tác động trực tiếp đến quyền và lợi ích hợp pháp của các bên liên quan. Vì vậy, việc hiểu rõ quy định pháp luật và quy trình giải quyết tranh chấp lối đi chung là yếu tố quan trọng giúp người dân bảo vệ quyền lợi của mình một cách hiệu quả. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ phân tích cụ thể các phương thức giải quyết tranh chấp lối đi chung, dựa trên cơ sở pháp lý hiện hành.

Phương thức giải quyết tranh chấp lối đi chung theo quy định pháp luật
Theo Điều 254 Bộ luật Dân sự 2015, khi một bất động sản bị bao bọc bởi các bất động sản khác và không có hoặc không đủ lối đi ra đường công cộng, chủ sở hữu có quyền yêu cầu chủ sở hữu bất động sản liền kề dành cho mình một lối đi hợp lý trên phần đất của họ. Thông thường, các bên sẽ tự thỏa thuận để mở lối đi chung. Tranh chấp lối đi chung phát sinh khi các bên không đạt được sự đồng thuận về việc mở lối đi hoặc điều kiện sử dụng lối đi đó.
Khi tranh chấp xảy ra, các bên có thể lựa chọn thương lượng để giải quyết trên tinh thần tự nguyện. Nếu thương lượng không thành, tranh chấp có thể được xử lý thông qua các phương thức sau:
-
Đề nghị Ủy ban nhân dân (UBND) cấp xã hòa giải
-
Khởi kiện tranh chấp lối đi chung tại Tòa án có thẩm quyền
1. Hòa giải tại UBND cấp xã
Theo Điều 235 Luật Đất đai 2024, Nhà nước khuyến khích các bên tranh chấp tự hòa giải hoặc hòa giải tại cơ sở trước khi đưa vụ việc ra các cơ quan có thẩm quyền cao hơn. Trường hợp không thể tự hòa giải, các bên có quyền gửi đơn đề nghị UBND cấp xã nơi có đất tranh chấp để tiến hành hòa giải.
Tuy nhiên, theo khoản 2 Điều 3 Nghị quyết 04/2017/NQ-HĐTP của Hội đồng Thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao, chỉ những tranh chấp liên quan đến xác định ai là người có quyền sử dụng đất mới bắt buộc hòa giải trước khi khởi kiện. Tranh chấp về lối đi chung không thuộc nhóm này, nên hòa giải tại UBND cấp xã không bắt buộc, nhưng vẫn rất nên thực hiện vì:
-
Thể hiện thiện chí của các bên, tạo cơ hội thỏa thuận, tránh thủ tục tố tụng kéo dài và phức tạp.
-
Giúp thu thập thêm chứng cứ, hồ sơ cần thiết, phục vụ tốt hơn nếu sau này phải đưa vụ việc ra Tòa án.
2. Khởi kiện tranh chấp lối đi chung tại Tòa án
Nếu hòa giải không thành hoặc các bên muốn giải quyết dứt điểm bằng con đường pháp lý, họ có thể nộp đơn khởi kiện tại Tòa án nhân dân có thẩm quyền theo Bộ luật Tố tụng Dân sự 2015.
Căn cứ Điều 26 và Điều 39 Bộ luật Tố tụng Dân sự 2015, Tòa án nhân dân cấp huyện hoặc cấp tỉnh nơi có đất tranh chấp sẽ là cơ quan có thẩm quyền giải quyết vụ án.
Hồ sơ khởi kiện gồm:
-
Đơn khởi kiện tranh chấp lối đi chung (theo Mẫu số 23-DS).
-
Bản sao CCCD/hộ chiếu của người khởi kiện.
-
Biên bản hòa giải không thành tại UBND cấp xã (nếu có).
-
Giấy tờ chứng minh quyền sử dụng đất.
-
Các chứng cứ, tài liệu khác liên quan đến vụ việc.
Trường hợp chưa thể cung cấp đủ tài liệu ngay, người khởi kiện vẫn có thể nộp đơn kèm chứng cứ hiện có và bổ sung theo yêu cầu của Tòa án trong quá trình giải quyết.
3. Quy trình giải quyết tranh chấp tại Tòa án
- Nộp đơn khởi kiện: Người khởi kiện có thể nộp hồ sơ trực tiếp, gửi qua bưu điện hoặc nộp trực tuyến nếu có hệ thống Cổng Dịch vụ công Quốc gia.
- Xem xét đơn khởi kiện: Thẩm phán được phân công sẽ xem xét đơn trong vòng 5 ngày làm việc và quyết định việc thụ lý hoặc từ chối giải quyết.
- Nộp tạm ứng án phí: Nếu vụ án thuộc thẩm quyền và phải nộp án phí, người khởi kiện sẽ được thông báo và phải nộp trong vòng 7 ngày.
- Thụ lý vụ án: Sau khi án phí được nộp, Tòa án sẽ ra quyết định thụ lý vụ án và thông báo cho các bên liên quan và Viện kiểm sát.
- Chuẩn bị xét xử: Thẩm phán tiến hành thu thập chứng cứ, hòa giải và chuẩn bị cho phiên tòa sơ thẩm.
- Xét xử: Phiên tòa sơ thẩm được mở để giải quyết tranh chấp. Bản án có hiệu lực sau 30 ngày nếu không có kháng cáo hoặc kháng nghị.
Cơ sở pháp lý giải quyết tranh chấp lối đi chung

Việc giải quyết tranh chấp lối đi chung thường dựa trên ba yếu tố chính: nguồn gốc tạo lập, quá trình sử dụng, và hiện trạng sử dụng của phần đất làm lối đi.
1. Nguồn gốc tạo lập lối đi chung
Xác định nguồn gốc phần đất là bước quan trọng để phân biệt tranh chấp quyền sử dụng đất với tranh chấp quyền đi lại. Căn cứ pháp lý gồm:
- Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của các bên.
- Bản đồ địa chính, hồ sơ đo đạc, quy hoạch sử dụng đất.
- Văn bản thỏa thuận giữa các bên về việc dùng lối đi chung.
- Giấy tờ mua bán, chuyển nhượng, thừa kế có liên quan.
- Quyết định hành chính về đất đai tại khu vực tranh chấp.
Một số trường hợp nguồn gốc phổ biến:
- Lối đi nằm trên phần đất thuộc sở hữu chung.
- Lối đi hình thành từ thỏa thuận giữa các chủ đất liền kề.
- Lối đi được xác định trong quy hoạch/kế hoạch sử dụng đất.
- Lối đi có từ khi phân chia thửa đất ban đầu thành nhiều phần.
2. Quá trình sử dụng lối đi chung
Quá trình sử dụng thể hiện quyền lợi hợp pháp và thực tế của các bên, được đánh giá dựa trên:
- Thời gian và tính liên tục của việc sử dụng lối đi.
- Tập quán địa phương về việc sử dụng đường đi chung.
Chứng cứ thường gồm: lời khai nhân chứng, hình ảnh, biên bản xác nhận của chính quyền, hóa đơn chi phí bảo dưỡng/sửa chữa lối đi.
3. Hiện trạng sử dụng lối đi chung
Hiện trạng phản ánh tình hình thực tế tại thời điểm tranh chấp và ảnh hưởng trực tiếp đến phương án giải quyết. Khi xem xét, Tòa án sẽ đánh giá:
- Bản đồ quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất liên quan.
- Quyền sử dụng, quyền đi lại của các bên.
- Giá trị phần đất tranh chấp (nếu có).
- Điều kiện thực tế: kích thước, chất lượng lối đi.
- Mức độ phụ thuộc vào lối đi chung và khả năng có đường thay thế.
Tòa án có thể tiến hành khảo sát thực địa, trưng cầu giám định, lấy ý kiến người dân/chính quyền địa phương, đồng thời định giá phần đất tranh chấp để có cơ sở giải quyết.
Nghĩa vụ mở lối đi và bồi thường chi phí
Theo Khoản 1 Điều 254 Bộ luật Dân sự 2015, nếu một bất động sản bị bao bọc bởi các bất động sản khác và không có hoặc không đủ lối đi ra đường công cộng, chủ sở hữu có quyền yêu cầu bất động sản liền kề dành cho mình một lối đi hợp lý.
Việc mở lối đi cần tuân thủ nguyên tắc:
- Đặt trên phần đất liền kề sao cho thuận tiện nhất cho người cần đi.
- Gây thiệt hại ít nhất cho chủ đất mở lối đi.
Ngoài ra, chủ đất được hưởng lối đi phải bồi thường chi phí theo giá trị tương ứng, trừ khi hai bên có thỏa thuận khác. Giá trị bồi thường thường được xác định dựa trên kết quả thẩm định giá.
Dịch vụ tư vấn giải quyết tranh chấp lối đi chung tại Luật New Key Khánh Hòa
Chúng tôi cung cấp giải pháp pháp lý trọn gói để bảo vệ quyền lợi khách hàng, bao gồm:
- Tiếp nhận & phân tích hồ sơ: Xem xét giấy tờ đất, hiện trạng lối đi, và lịch sử sử dụng.
- Đánh giá pháp lý: Phân tích quy định liên quan, chỉ ra cơ hội và rủi ro.
- Đề xuất phương án: Thương lượng, hòa giải, hoặc khởi kiện tùy tình huống.
- Thu thập chứng cứ: Hướng dẫn chuẩn bị tài liệu, lập vi bằng, lấy lời khai nhân chứng.
- Đại diện làm việc với cơ quan nhà nước: Hỗ trợ hòa giải tại UBND cấp xã hoặc cơ quan chuyên môn.
- Khởi kiện & tham gia tố tụng: Soạn hồ sơ khởi kiện, tham gia phiên hòa giải, phiên tòa, thẩm định hiện trường.
- Bảo vệ quyền lợi tại tòa: Xác định lối đi hợp lý, bảo vệ quyền bồi thường.
- Hỗ trợ thi hành án: Đảm bảo bản án được thực hiện đầy đủ.
Kết luận
Tranh chấp lối đi chung không chỉ ảnh hưởng đến quyền lợi sử dụng đất mà còn dễ gây mâu thuẫn kéo dài giữa các bên. Việc hiểu rõ quy định pháp luật và có chiến lược giải quyết hợp lý sẽ giúp tiết kiệm thời gian, chi phí và hạn chế xung đột.
Với đội ngũ luật sư giàu kinh nghiệm trong lĩnh vực đất đai, Luật New Key Khánh Hòa cam kết mang đến cho khách hàng giải pháp tối ưu – đúng luật – hiệu quả, đảm bảo quyền lợi hợp pháp được bảo vệ tối đa.

Bạn có bất kỳ thắc mắc nào về pháp luật? Hãy inbox trực tiếp cho fanpage Luật New Key Nha Trang. Chúng tôi luôn sẵn sàng hỗ trợ bạn!
Xem thêm các tin tức khác tại: Trang Tin Tức – Công ty Luật TNHH New Key



